Showing posts with label tâm sự riêng. Show all posts
Showing posts with label tâm sự riêng. Show all posts

Friday, April 1, 2016

Hôm qua em đọc được những dòng tin nhắn của cô ấy với người yêu cũ trên Facebook, em giật mình thấy câu chuyện có liên quan đến nhà nghỉ. Em gặng hỏi và cô ấy trả lời trót quan hệ với người yêu cũ.


[​IMG]

Ảnh minh họa​

Em đã đi làm, bạn gái đang học cao đẳng sư phạm năm cuối. Chúng em chính thức nhận lời yêu nhau được một tháng rồi, cũng không phải là thời gian dài, song cả hai đứa đều cảm giác được yêu đối phương rất nhiều. Chúng em đều xác định tháng 6 sang năm cô ấy ra trường tìm được việc là đi đến hôn nhân.

Hôm qua em đọc được những dòng tin nhắn của cô ấy với người yêu cũ trên Facebook, em giật mình thấy câu chuyện có liên quan đến nhà nghỉ. Em gặng hỏi và cô ấy trả lời trót quan hệ với người yêu cũ. Em thực sự sốc khi nghe tin này bởi bạn gái em con nhà gia giáo. Em đã rất tin tưởng vào cô ấy, muốn nắm tay cô ấy đi đến cuối đời mà giờ em thấy thất vọng quá.

Điều em ngại ở đây là cả hai đứa đều chơi và ở gần khu với người yêu cũ của cô ấy. Em rất muốn bước tiếp cùng nhưng lại nghĩ đến tương lai mình sẽ bị chế giễu, người yêu cũ của cô ấy cười vào mặt em. Ai cũng hiểu là sự tự trọng của con trai rất cao trong vấn đề tình yêu. Em muốn được lời khuyên, em muốn đi cùng cô ấy thì phải làm như thế nào? (Cường)

 
http://webdanong.net/threads/that-vong-khi-biet-nguoi-yeu-khong-con-la-con-gai.2526/
Đọc bài viết của Như Bình, tôi không đồng ý. Không phải tất cả những người đàn ông đều không tôn trọng người phụ nữ quan hệ tình dục trước hôn nhân giống như người yêu của bạn. Tôi dám khẳng định như vậy vì chính tôi và người yêu tôi cũng quan hệ tình dục trước hôn nhân.

[​IMG]

Ảnh minh họa

Cũng phải nói cho rõ thêm là trước khi yêu tôi, vợ tôi cũng đã yêu một người đàn ông khác và chia tay, vợ tôi đã mất trinh khi yêu người đàn ông ấy, nhưng tôi vẫn tôn trọng, vẫn yêu và vẫn cưới cô ấy làm vợ.

Hiện chúng tôi đã cưới nhau được 5 năm, có một đứa con trai, thời gian này vợ tôi lại đang mang bầu tháng thứ 8. Nhưng sau 5 năm chung sống, tôi chưa bao giờ coi thường hay có ý xúc phạm vợ vì cô ấy đã quan hệ tình dục trước hôn nhân.

Nói như vậy để bạn thấy rằng, không phải người đàn ông nào cũng bỏ người yêu của mình sau khi đã quan hệ tình dục với cô ấy. Đàn ông bây giờ cũng không quá quan trọng chuyện trinh tiết đâu, nên chuyện một cô gái còn trinh hay mất trinh cũng không quá quan trọng mà quan trọng là tại sao cô ấy mất trinh kia.

Quan điểm của tôi là, nếu người con gái tôi đang yêu mất trinh với một người đàn ông mà cô ấy từng yêu say đắm, rồi sau đó hai người chia tay do không tìm được tiếng nói chung thì mất trinh là quá bình thường. Khi yêu ai cũng có quyền dâng hiến cho người mình yêu, tôi tôn trọng cảm xúc đó trong tình yêu của họ.

Nhưng nếu cô gái đó mất trinh trước hôn nhân vì một lý do khác, chẳng hạn như cô ấy dùng trinh tiết để trao đổi một cái gì đó, hay dùng vào mục đích gì đó ngoài tình yêu, thì mới cần phải xem xét lại. Những cô gái đó mới không đáng được tôn trọng.


Nhóm của tôi có 6 người con trai chơi với nhau từ hồi cấp 3, đến lên đại học vẫn chơi với nhau. Không phải một phong trào hay có sự thỏa thuận trước, nhưng sau khi ra trường một thời gian, cả 6 người trong nhóm cúng tôi đều có người yêu và chúng tôi đều cưới khi người yêu đang mang bầu ở tháng thứ 2 thứ 3. Tôi nghĩ, nếu người ta yêu thật lòng, thì không có chuyện chia tay dễ dàng chỉ vì không còn trinh tiết.

Đang mơ màng ngủ, chuông điện thoại di động đổ dồn. Theo thói quen, em chụp lấy cái điện thoại, nhìn ngấu nghiến màn hình. Một số lạ tiếp thị chăm sóc da. Em trả lời ậm ừ, tắt máy, đặt điện thoại xuống mà lòng buồn tênh.


[​IMG]

Em thèm lắm cảm giác mỗi sáng mai thức dậy, có ai đó nhắn một cái tin nhỏ chúc ngày mới tốt lành. Hay những đêm dài sâu hun hút, khi ngủ gà gật bên máy tính, có ai đó nhắc nhở: “Ngủ sớm đi em”. Dường như đã rất lâu, em không nhận được những lời hỏi han, quan tâm của anh. Người mà từng một thủa, em tưởng là mối tình đầu và cũng là tình cuối của em.

Ở tuổi 29, không còn trẻ để đón nhận những tình yêu vồ vập, vội vã, lãng mạn như ngày đôi mươi. Em chờ đợi một bờ vai vững chãi, một người đàn ông đủ điềm tĩnh để bên em những khi em cô đơn, trống vắng, khi em quay quắt trong những mớ bòng bong rắc rối của cuộc đời. Và em đã gặp anh vào một ngày em đang thấy trống trải, cô đơn và buồn nhất.


Lần đầu tiên chúng ta trò chuyện, anh nhìn sâu vào mắt em, hỏi dò: “Mối tình đầu của em thế nào?”. Em bối rối, im lặng vài dây, cố lật lại ký ức để tìm xem mối tình đầu của mình ở đâu. Nhưng dàn trải trong trí nhớ rơi rớt ấy chỉ là những rung động thoáng qua của một thời vụng dại, xa vắng đã đi qua cuộc đời, tuổi xuân em từ rất lâu. Và em nhận ra mình chưa từng yêu ai thật sự. Anh đặt vào môi em một chiếc hôn nhẹ, thay cho một lời an ủi.

Em cười buồn: “Thành phố giấu anh kỹ quá. Em tìm mãi không ra”. Anh bảo mình có trốn đâu, chỉ đi loanh quanh gần em. Em nghĩ đến những ngày cuối tuần sẽ không phải ngồi hàng giờ liền bên máy tình, gặm nhấm từng con chữ như loài dơi gặm nhấm đêm thâu. Em sẽ bước ra bên ngoài bằng những nụ cười hạnh phúc. Vì em tin có một người đàn ông đang lặng lẽ chờ em trước cửa nhà, đón em bằng những nụ cười dịu dàng.


Nhưng chính em để sự tưởng tượng nhấn mình xuống tận cùng nỗi cô đơn. Em nghe lòng thổn thức khi những chiều thứ bảy trôi qua trong cô quạnh. Điện thoại chẳng mấy khi đổ chuông, trừ những cuộc gọi hỏi thăm của ba mẹ và chị gái. Em chờ…trong một niềm tin mơ hồ.

Vì sao anh không nhắn tin, không điện thoại cho em? Em tự hỏi và dằn vặt mình bằng những câu hỏi ngốc nghếch và chợt nhận ra trong lòng mình cũng đang nhạt dần gương mặt anh. Nụ hôn hững hờ ngày nào đã loãng dần trong trí nhớ của em. Vì sao em luôn tự hỏi, anh không đến gặp em? Nhưng em không nhận ra từ rất lâu, thẳm sâu trong trái tim mình, em cũng không hề mong muốn gặp anh.

Cảm giác cô đơn, trống vắng khiến em nghĩ đến việc phải trò chuyện với một ai đó nhiều hơn là việc để trái tim kiểm chứng nỗi nhớ ai đó. Một người bạn thân từng nói với em: “Đừng nhận lời yêu ai đó chỉ vì mình đang cô đơn”. Có khi nào buổi chiều mưa, khi anh đặt lên môi em nụ hôn nhẹ nhàng, lòng anh cũng đang khóc trong cô đơn. Và chính bây giờ anh nhận ra mình không còn cô đơn nữa nên tình yêu cũng đã tan theo nỗi buồn và sự trống vắng của anh.


Chiều nay, trời nắng hầm hập. Chậu hồng tỉ muội vặn mình ngoài cửa sổ đón nắng. Những bông hoa đã rũ xuống, cánh mềm nhũn nhẵn. Đất trong chậu khô rang, nứt xé. Đã lâu rồi, em không tưới nước cho chậu hoa. Khi đã trồng cây thì phải chăm sóc cây mới phát triển được. Màn hình điện thoại sáng lên. Không còn cảnh vội vã vồ lấy điện thoại như người câu cá nhanh tay giật cần khi thấy chiếc phao chìm đáy, em lắng nghe tiếng chuông đổ thật dài cho đến khi tắt hẳn. “Em đang làm gì vậy?”.

Hai tuần rồi, em mới nghe giọng nói từng làm em chộn rộn, khát khao. “Lâu rồi, em không chăm sóc chậu hoa hồng. Nó chết rồi anh à! Từ ngày em trồng chậu hoa ấy, nó không lớn được chút nào. Vậy mà nay lại chết”, em buông giọng buồn bã. Ở đầu dây bên kia là một chuỗi im lặng kéo dai. Và đó cũng là lần cuối cùng, em nói chuyện với anh.


Sáng cuối tuần, không ai hẹn hò cà phê, không một tin nhắn hỏi han, quan tâm. Em đến quán cà phê quen thuộc, cùng cô bạn thân nhấm nháp li cà phê. Chiều cuối tuần, em lang thang nhà sách, cặm cụi bên những cuốn tiểu thuyết trữ tình lãng mạn. Tối cuối tuần, em đạp xe loanh quanh thành phố. Một cảm giác nhẹ nhàng, ấm áp lan tỏa khắp tâm hồn.

Em không còn thấy nặng nề, buồn tẻ khi phải ngồi hàng giờ trong căn phòng vắng chỉ để chờ nghe những tiếng chuông điện thoại tin nhắn khô khốc. Giờ đây, em mới cảm nhận được sâu sắc điều cô bạn gái từng khuyên: “Đừng nhận lời yêu ai đó chỉ vì mình cô đơn”.


Web đàn ông 
http://webdanong.net/threads/dung-nhan-loi-yeu-ai-chi-vi-minh-co-don.3280/
Đúc kết lại một điều tôi tán gái quá dở, người yêu tôi thì tôi không yêu, còn người tôi thích nói chuyện vài ba lần thì phát triển theo chiều hướng không thuận lợi.


[​IMG]


Tôi sắp qua tuổi 27, thuộc cung Sư tử, sinh năm Mậu Thìn, đến nay vẫn chưa một lần có người yêu chính thức. Hồi học sinh cấp 2, theo như tôi đọc kiến thức thì tâm sinh lý của bản thân hoàn toàn bình thường, yêu ghét rõ ràng với các bạn gái.

Lên cấp 3 tôi yêu thầm một bạn cùng lớp, ngày ngày tháng tháng cũng mộng tưởng trong tình yêu đơn phương đó, rồi khi tốt nghiệp cấp 3 mới thổ lộ với cô bạn. Thời gian sau mỗi người mỗi ngả, tôi lên đường ra Hà Nội học, cô ấy vào Huế học, ngày tháng trôi qua tôi mới cảm nhận đã yêu cô ấy đến nhường nào. Mỗi lúc đi học về, người tôi muốn gặp nhất qua điện thoại là cô.

Rồi tôi cũng vô tình biết được cô yêu cậu bạn học cùng lớp cấp 3 và giờ đang học gần trường tôi. Một thời gian khá dài tôi cố chấp nhận điều đó, cố đi tìm một người con gái khác nhưng không ai làm tôi kiên trì theo đuổi, rồi tôi cũng áp đặt suy nghĩ "Thôi sinh viên học đã, khoan để ý chuyện yêu đương" dù sau đó tôi thi thoảng tán vài ba em trong 4 năm đại học nhưng chẳng đi đến đâu.

Sau 4 năm ra trường đi làm, tôi cũng có ý định tìm người yêu nhưng tìm mãi vẫn có điều gì đó ngăn cản. Đúc kết lại một điều tôi tán gái quá dở, người yêu tôi thì tôi không yêu, còn người tôi thích nói chuyện vài ba lần thì phát triển theo chiều hướng không thuận lợi. Đến nay tôi vẫn độc thân. Gay thì chắc chắn không phải vì tôi cực kỳ sợ những hành động của người cùng giới dành cho mình và thấy kích thích khi nhìn con gái xinh. Xin mọi người cho ý kiến với.

web đàn ông

http://webdanong.net/threads/27-tuoi-chua-co-moi-tinh-vat-vai.3451/
ô ấy đi tắm, để điện thoại bên ngoài, vô tình tôi thấy tin nhắn từ một số máy lạ rủ người yêu tôi mai hẹn hò, gặp mặt.

Tương lai, danh vọng và tất cả những ước mơ của tôi dường như đã khép lại do những đớn đau trong tình yêu mà chính tôi đã đánh mất… 23 tuổi là lứa tuổi còn ham chơi và chưa suy nghĩ nhiều, thế nhưng với 7 năm va chạm ở đường đời và những vấp ngã trong cuộc sống đã làm tôi chững chạc hơn so với những người con trai khác.Tôi đang làm việc tai một công ty lớn gần nhà với mức lương 7triệu đồng/tháng. Gia đình tôi cũng khá giả. Tôi là con trai thứ ba, còn có hai chị đang ở nước người.


[​IMG]


Vốn là người nhanh nhẹn, vui tính nên ở công ty tôi được lòng cả cấp trên lẫn đồng nghiệp và tôi cũng có nhiều cô gái theo đuổi. Nhưng tôi không đặt tình cảm vào bất cứ ai… để rồi một ngày tôi đã bị mất hồn vì một cô bé nhỏ tuổi hơn.Trong chuyện tình cảm, tôi đã trải qua rất nhiều nên việc cưa đổ một cô gái không khó với tôi. Sau một tháng tìm hiểu chúng tôi đã chính thức quen và đã thuộc về nhau. Một tháng có lẽ quá ngắn nhưng tôi yêu cô ấy thật lòng, và tôi cũng hơi sốc khi sau đêm đầu tiên tôi nhận ra cô ấy không còn trong trắng.

Những giọt nước mắt, lời xin lỗi và giải thích của em đã làm tôi không quan tâm đến điều đó. Rồi tình cảm của chúng tôi ngày một lớn dần, phải nói lúc đó tôi đã vô cùng hạnh phúc và vui vẻ.Trước khi quen cô ấy, tôi thường có những buổi tiệc hay những cuộc chơi bời, nhậu nhẹt với bạn bè, nhưng từ khi yêu và được yêu tôi thay đổi tất cả dù cô ấy không nhắc nhở, có lẻ vì sự ngoan hiền của em đã làm tôi thay đổi đến mức ai cũng ngạc nhiên.

Sáu tháng sau, tôi bắt đầu đưa cô ấy về giới thiệu gia đình, ba mẹ và họ hàng, ai cũng ủng hộ chúng tôi. Và bị kịch đã xảy ra sau một tháng tôi tới thăm gia đình cô.Nhìn vẻ bên ngoài tiểu thư đài các, tôi không nghĩ gia đình cô ấy lại nghèo và chẳng có gì.

Như vậy cũng không sao nhưng ba cô ấy thì suốt ngày ăn nhậu, còn người anh trai đã lớn tuổi mà chẳng biết làm gì, chỉ ăn chơi và dẫn những loại người không ra gì về nhà. Nhưng rồi tất cả tôi nghĩ cũng không sao vì cô ấy yêu và ngoan ngoãn là được.Bình thường, tôi thường đưa rước cô ấy đi làm nhưng hôm đó do xe tôi bị thủng lốp, nên cô ấy phải qua đón tôi.

Trên đường đi không may bị công an bắt, và một sự thật nữa đã làm tôi choáng váng, cô ấy chưa đủ 18 tuổi. Lúc đó rất nhiều suy nghĩ đã dấy lên trong đầu tôi, nhưng tôi lại bỏ qua và dấu chuyện với gia đình.Những ngày tiếp theo là những ngày đau khổ nhất với tôi.

Hôm ấy tối thứ 7 tôi và cô ở trong khách sạn, trong lúc cô ấy đi tắm và để điện thoại bên ngoài, vô tình tôi thấy tin nhắn đến nội dung: “Cả tuần rồi không được gặp em, chủ nhật này mình gặp nhau em nha”. Lúc ấy, tôi như chết lặng nhưng rồi tôi bình tĩnh để điện thoại lại vị trí xem như chưa có việc gì.

Lát sau không ngoài dự đoán khi cô nói với tôi rằng ” “Ngày mai em phải đi về ngoại ở thành phố”, tôi im lặng và chỉ biết cười nhẹ. Hôm sau tôi đã đi theo hai người và không nghi ngờ cô ấy và người đàn ông lạ mặt đã đi vào khách sạn. Tôi đau lắm nhưng vẫn cố kìm nén, tôi đợi hai người lên phòng rồi ngồi chờ bên dưới.

Vài giờ sau hai người xuống trả phòng khi cô ấy thấy tôi với ánh mắt sắc lạnh, cô ấy có vẻ run sợ. Tối hôm đó, cô ấy gọi tôi không nghe, cô ấy nhắn tin rằng “Do em ham vui dục vọng nên quên mất anh. Nhưng người em yêu thực sự chính là anh”. Tôi đã im lặng. Vài ngày sau khi điều tra thêm, tôi biết rằng những ngày tôi bận việc hay những lúc không có tôi thì cô ấy toàn như vậy. Tôi đau đớn lắm nhưng chỉ biết kìm lại.

Nửa tháng sau, tôi nói lời chia tay mặc dù còn yêu rất nhiều, không suy nghĩ cô đồng ý ngay tức thì. Lúc đó tôi như vỡ òa, mọi đau khổ chất chứa trong lòng đã trào ra.Mọi thứ kết thúc, tôi quay lại là con người trước kia, ăn chơi sa đọa hơn rất nhiều. Là thằng con trai tôi biết vậy là tồi nhưng tôi không thể gượng dậy và đứng lên được.

Những ngày đó tôi sa vào rượu chè, cờ bạc, gái gú và đã lún sâu hơn với số nợ hơn 200 triệu đồng, tôi đã bỏ nhà đi.Giây phút này đây, ở nơi xa không còn ai tôi mới thật sự nhớ lại và thương ba mẹ tôi rất nhiều. Nhưng tôi còn có thể quay lại được không? Tôi phải làm gì đây? Mong các bạn và anh, chị gần xa hãy cho tôi lời chia sẻ tốt nhất.

 
http://webdanong.net/threads/dau-don-khi-ban-gai-dan-trai-vao-nha-nghi.3632/